Người Nổi Tiếng
Khi đội Marketing trẻ nhà THAPHACO tiến lên cùng nhau
Nội dung bài viết
Tôi là Trương Quốc Trung, 25 tuổi, đang nắm giữ vị trí Trưởng phòng Marketing tại Công Ty Thảo Dược THAPHACO. Nghe thì oách, làm việc trong môi trường sức khỏe, xung quanh toàn là nấm linh chi, trà hoa, thảo dược quý… nhưng thực tế sức khỏe của team Marketing chúng tôi lại tỉ lệ nghịch với sản phẩm mình bán.
Team tôi có hai nhân vật “cộm cán“:
Long (20 tuổi): Cậu em út Editor, nhỏ tuổi nhất nhưng “trâu” nhất. Long cao, ốm, người dây, nhìn lướt qua tưởng dân thể thao chuyên nghiệp nhưng thực ra là “thánh lười”. Nó có thể ngồi dựng video 10 tiếng liên tục không rời ghế, nhưng bảo đi bộ mua cơm trưa là nó nhăn nhó.
Ngân (22 tuổi): Cô bé Content Writer nhỏ nhắn, lúc nào cũng cười tít mắt. Ngân là “vitamin năng lượng” của cả phòng, văn hay chữ tốt, nhưng cũng thuộc hệ “ngồi đâu dính đó”, ghét vận động ra mặt.
Điểm chung của chúng tôi là gì? Trẻ, nhiệt huyết với công việc, nhưng lại bỏ quên chính bản thân mình trên những chiếc ghế xoay văn phòng.
Thông điệp từ người “Thuyền trưởng”
Câu chuyện bắt đầu vào một buổi chiều tháng 12, khi Giám đốc Vũ Văn Thắng bước vào phòng Marketing. Không phải để dí deadline, mà để đặt lên bàn 3 chiếc BIB chạy bộ cự ly 21km – Giải Tết Run 2026.
Anh Thắng nhìn tôi, rồi nhìn sang Long (20 tuổi, Editor – đứa khỏe nhất team) và Ngân (22 tuổi, Content Writer – cô bé “bánh bèo” nhưng lỳ lợm), rồi cười: “Làm nghề sức khỏe mà nhân viên Marketing nhìn lờ đờ quá. 21km nhé. Đây là KPI vượt ngưỡng anh dành cho tụi em. Anh không cần biết tụi em chạy nhanh hay chậm, anh chỉ muốn thấy tụi em dám làm những việc chưa từng làm. Dám chơi không?”
Là thằng đàn ông 25 tuổi, lòng tự trọng không cho phép tôi lắc đầu. Tôi gật đầu cái rụp: “Chơi thì chơi sợ gì anh!”. Nhưng lúc đó, tôi đâu biết mình vừa ký tên vào một bản án “hành xác” đúng nghĩa.
Điện ngục đến ngay những ngày đầu tiên
Ngày đầu xỏ giày, tôi tự tin lắm. Nghĩ bụng: “Mình 25 tuổi, đá bóng ầm ầm, vài ba cây số ăn thua gì”. Nhưng đời không như mơ. Mới chạy được 1km quanh khu dân cư, phổi tôi nóng ran như hít phải tàn thuốc lá. Chân bắt đầu biểu tình. Vừa chạy, tôi vừa lầm bầm chửi thề trong miệng: “Mẹ kiếp, đang yên đang lành tự nhiên đi hành xác. Biết thế hôm đấy đừng có sỹ diện hão với sếp Thắng”. Long chạy bên cạnh, nó khỏe như trâu, vừa chạy vừa quay lại trêu: “Yếu thế sếp ơi, mới 1 cây đã thở như bò giống thế kia”. Cay thật sự!
Lên được mốc 5km là cả một cực hình. Không phải vì quá mệt, mà vì chán. Chân đau ê ẩm vào mỗi sáng thức dậy. Những buổi sáng 5h, chuông báo thức reo, tôi chỉ muốn đập nát cái điện thoại. Có hôm đang chạy, trời mưa lất phất, nước mưa tạt vào mặt rát rạt. Tôi vừa chạy vừa chửi đổng: “Thằng nào nghĩ ra cái môn này đúng là điên khùng”. Ngân chạy sau cùng, thở không ra hơi nhưng vẫn cố hét lên: “Anh Trung chửi bé thôi, để sức mà thở!”.
Hai tuần trước giải, chúng tôi có bài test 17km. Đây là lúc tôi thấm thía nhất. Đến km thứ 14, chân tôi như đi mượn. Hai bắp đùi căng cứng như đá. Tôi không còn sức để chửi thề nữa, chỉ còn sự im lặng và tiếng thở dốc. Về đến nhà sau buổi chạy thử, tôi nằm vật ra sàn gạch mát lạnh, không nhấc nổi tay để cởi giày. Tôi tự hỏi: “Tại sao mình lại làm cái trò này? Lương tháng vẫn nhận đều, cần gì phải chứng minh điều gì?”. Nhưng rồi nhìn vào nhóm chat Zalo, thấy sếp Thắng nhắn: “Hôm nay tốt lắm mấy đứa. Đau đớn là tạm thời, bỏ cuộc là mãi mãi”. Lại cắn răng, bôi dầu nóng rồi đi ngủ.

Bước chân của những người mơ mộng
Và rồi ngày đó cũng đến ngày 1/2/2026. Giải Tết Run Miền Nam chính thức bắt đầu.
Không khí ở vạch xuất phát thực sự choáng ngợp. Hàng ngàn người trong những bộ đồ thể thao rực rỡ, tiếng nhạc EDM dập dìu, tiếng MC hô hào. Adrenaline trong máu chúng tôi tăng vọt. Sự hưng phấn khiến chúng tôi quên mất những cơn đau của ngày tập luyện.
“3… 2… 1… XUẤT PHÁT!”
Chúng tôi lao đi như những mũi tên (dù là mũi tên hơi cùn). 5km đầu tiên trôi qua nhẹ bẫng. Chúng tôi vừa chạy vừa cười nói, thậm chí còn lôi điện thoại ra selfie, livestream.
“Dễ ợt anh ơi”, Long cười hớn hở, “Thế này thì 21km muỗi”. Ngân cũng tươi tỉnh: “Không ngờ không khí giải chạy vui thế này, biết thế em đăng ký sớm hơn”.
10kg đầu tiên Long lao đi như tên bắn. Thằng nhóc 20 tuổi này sung sức thật sự. Nó cứ chực chờ bứt tốc để bỏ lại chúng tôi. Tôi phải liên tục hãm nó lại: “Long! Chậm lại! Giữ pace (tốc độ)! Mày chạy thế tí nữa chuột rút anh không cõng mày đâu”. Tôi chạy ở giữa, điều tiết nhịp độ. Ngân bám sát phía sau. Chúng tôi lướt qua những con đường Sài Gòn buổi sớm, cảm giác mình như những kẻ chinh phục.

Khi cái tôi gục ngã trước giới hạn của bản thân
Đến km 16, nắng lên cao. Mặt đường nhựa bắt đầu bốc hơi nóng. Đây là lúc “con quỷ” trong người trỗi dậy. Chân tôi bắt đầu có dấu hiệu chuột rút nhẹ. Mỗi bước dậm xuống là một lần nhói lên tận óc. Long bắt đầu tỏ ra nôn nóng. Nó khỏe mà, nó muốn chạy nhanh cho xong cái của nợ này. Nó bắt đầu tách top.
Tôi biết mình đang đau, nhưng tôi nhìn sang Ngân. Con bé mặt đỏ gay gắt, mồ hôi ướt đẫm áo THAPHACO, nhưng vẫn cắn răng chạy từng bước nhỏ. Nếu tôi dừng lại lúc này, hay để Long chạy mất, team sẽ vỡ trận.
Tôi nén đau, tăng tốc đuổi theo Long, vỗ mạnh vào vai nó: “Long! Mày định bỏ đồng đội à? Anh Thắng dạy sao? Muốn đi nhanh thì đi một mình, nhưng muốn đi xa thì phải đi cùng nhau!” Long khựng lại. Nó nhìn tôi – người anh đang nhăn nhó vì đau nhưng ánh mắt thì rực lửa. Nó nhìn lại phía sau thấy Ngân đang tụt lại. Thằng bé thở hắt ra một cái, giảm tốc độ: “Rồi rồi, em đợi. Anh Trung lỳ thật nha tưởng nghỉ không rồi á”.

Chúng tôi vẫn sát cánh bên nhau
Km 20. Chỉ còn 1km nữa. Lúc này, không ai còn khỏe cả. Kể cả Long “trâu bò” cũng đã thấm mệt. Tôi thì tê liệt hoàn toàn phần thân dưới, chạy bằng quán tính và bằng cái đầu lì lợm của tuổi 25. Chúng tôi xếp thành hàng ngang. Tôi ở giữa, Long bên trái, Ngân bên phải. “Còn 1 cây nữa thôi! Đau cũng chạy! Lết cũng chạy!” – Tôi gào lên để xốc lại tinh thần cho cả hai đứa và cho chính mình.
Không ai dìu ai, vì chúng tôi đều là những chiến binh. Chúng tôi chạy bằng sức mạnh của sự đồng hành. Tiếng bước chân rầm rập đều đặn của ba chị em át đi tiếng chửi thề thầm kín trong đầu.
Chiến thắng bản thân mình
Vạch đích hiện ra. Anh Thắng đã đứng đó, tay cầm điện thoại quay lại khoảnh khắc này. Ba anh em nắm chặt tay nhau, cùng giơ cao lên trời và lao qua vạch finish. Đồng hồ điểm 2 giờ 40 phút.
Vừa qua vạch đích, tôi chống tay xuống đầu gối, thở như chưa bao giờ được thở. Long vỗ vai tôi cười ha hả: “Sếp nay chạy kinh đấy, em tưởng anh rụng nụ ở km 18 rồi”. Ngân thì rơm rớm nước mắt: “Em làm được rồi! Team mình làm được rồi!”.
Tôi nhìn tấm huy chương trên tay, nhìn hai người đồng đội trẻ tuổi, và nhìn người sếp đang cười tự hào phía xa. Tôi nhận ra những ngày tháng “hành xác”, những câu chửi thề trong mưa, những cơn đau xé thịt… tất cả đều xứng đáng.
Hóa ra, tôi không yếu đuối như tôi tưởng khi tập luyện. Và team của tôi, khi đoàn kết lại, còn mạnh mẽ hơn bất kỳ cá nhân xuất sắc nào.
Cảm ơn anh Thắng đã đẩy chúng em vào “địa ngục” 21km này để chúng em tìm thấy “thiên đường” của sự nỗ lực.
Cảm ơn Long – đứa em ngông nghênh nhưng tình nghĩa.
Cảm ơn Ngân – cô gái nhỏ bé nhưng kiên cường.
Tại THAPHACO, chúng tôi không bỏ lại ai phía sau. Dù là trong công việc hay trên đường chạy!

