Người Nổi Tiếng
Mai Tiến Tần Doanh Nhân Nhà Đào Tạo Khởi Nghiệp Kinh Doanh Du Lịch
Mai Tiến Tần — Người Anh Khiến Tôi Tin Rằng Bản Lĩnh Và Tử Tế Có Thể Đi Cùng Nhau
Tác giả: Vũ Văn Thắng — Nhà sáng lập Thaphaco
Tôi không hay viết về một người cụ thể.
Phần vì tính tôi quen hướng vào bên trong — thiền buổi sáng, viết vài dòng biết ơn, rồi xỏ giày chạy bộ trước khi mặt trời lên. Phần vì tôi tin con người ta nên được nhìn qua việc họ làm, hơn là qua những lời tô vẽ.
Nhưng có những người, càng tiếp xúc tôi càng thấy cần viết. Không phải để khen. Mà để ghi lại một điều mình học được. Anh Mai Tiến Tần — Chủ tịch Tập đoàn VINATAT — là một người như thế.
Chúng tôi gặp nhau ở nơi người ta đến để tốt lên
Chúng tôi quen nhau trong một khóa học marketing kéo dài 5 ngày tại Nha Trang, do thầy Phạm Thành Long giảng dạy. May mắn thay, hai anh em được xếp ở cùng nhau.
Năm ngày đó, chúng tôi ăn cùng, ngủ cùng, học cùng, và có những buổi trò chuyện kéo dài tới khuya. Khi người ta ở cạnh nhau đủ lâu, không còn danh xưng hay chức vị nào che chắn nữa — chỉ còn con người thật. Và tôi nhận ra ở anh Tần một người tử tế, ham học, khiêm tốn đến bất ngờ so với những gì anh đã làm được.

Rồi chúng tôi phát hiện ra một điểm chung tưởng nhỏ mà hóa ra rất lớn: cả hai đều mê chạy bộ. Anh kể tôi nghe về hành trình rong ruổi khám phá thế giới của mình — trong đó có những buổi chạy bộ ở Tân Cương. Thật tình cờ, Tân Cương cũng là một cái tên nằm trong “bucket list” của tôi. Có lẽ chính những điều tình cờ mà không tình cờ ấy đã khiến hai anh em thân nhau nhanh đến vậy.
Điều tôi nhớ nhất trong những ngày đó không phải là 19 thương hiệu anh đang điều hành, cũng không phải con số hàng nghìn lượt khách mỗi tháng mà hệ sinh thái của anh phục vụ. Mà là cách anh ngồi nghe. Chăm chú, không vội. Và cách anh nói về nghề bằng một sự biết ơn rất thật — biết ơn cái thuở khó.
Trong thế giới của tôi — thế giới của những bước chạy, của kỷ luật và sự tỉnh thức — tôi nhận ra ngay một người cùng “tần số”. Người đã quen với việc tự thắng chính mình mỗi ngày.
Một người đi lên từ con số không
Tôi sinh năm 1992 ở một vùng quê nghèo, khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, nên tôi quý những người đi lên thật.
Anh Tần là một người như vậy. Anh không bắt đầu từ vị trí chủ tịch. Anh khởi đầu từ một anh bảo vệ, rồi làm lễ tân khách sạn ở phố cổ Hà Nội, trước khi bén duyên với nghề hướng dẫn viên dẫn các đoàn khách Việt đi khắp thế giới. Năm 2011, anh lập công ty riêng — và từ đó dựng nên VINATAT, hệ sinh thái gồm cả du lịch, đào tạo và giáo dục.
Tôi từng nghe anh kể về những ngày đầu chật vật: vốn mỏng, từng mất cả nhóm khách, từng có nhân sự rời đi. Anh không giấu những thất bại đó. Ngược lại, anh kể như kể về những người thầy. Và tôi tin — chỉ người đã thật sự đi qua khó khăn mới dám nói về nó một cách bình thản như thế.
Người ngoài nhìn vào thấy một doanh nhân thành đạt, đặt chân tới hơn 30 quốc gia. Tôi thì nhìn thấy một người đã chọn ý chí làm điểm tựa khi không có gì khác để tựa. Cái đó, tôi nể.
Điều khiến tôi thật sự kính trọng: anh chọn nâng người khác lên
Với tôi, làm kinh doanh tử tế nghĩa là phụng sự — tạo ra giá trị thật và để lại điều gì đó tốt đẹp hơn cho cộng đồng. Đó cũng là lý do tôi gắn bó với Thaphaco và con đường thảo dược sạch.
Nên tôi đặc biệt trân trọng một điều ở anh Tần: anh không chỉ xây doanh nghiệp cho riêng mình. Anh xây mô hình để giúp những người làm du lịch nhỏ lẻ — những hướng dẫn viên, những bạn trẻ khởi nghiệp một mình — có chỗ dựa để đứng vững. Anh đào tạo họ, chia sẻ hệ thống, văn phòng, kinh nghiệm.
Anh biến chính hành trình gập ghềnh của mình thành con đường bằng phẳng hơn cho người đi sau. Tôi cho rằng đó mới là tầm vóc thật của một người làm kinh doanh: không phải đếm xem mình sở hữu bao nhiêu, mà đếm xem mình nâng được bao nhiêu người đứng dậy.
Hai người chạy bộ và một niềm tin chung
Tôi đã nhắc tới chuyện chạy bộ của anh ở phần trên. Nhưng có một chi tiết tôi cứ nhớ mãi: ở Tân Cương, có những buổi sáng anh và một người bạn vẫn ra ngoài chạy khi nhiệt độ xuống dưới 0 độ — hơi thở thành khói, mặt buốt, nhưng vẫn chạy.
Tôi nghe mà thấy gần. Bởi với tôi, chạy bộ chưa bao giờ chỉ là thể thao — nó là một dạng thiền hành. Là nơi tôi học bài học lớn nhất: chiến thắng bản thân là chiến thắng lớn nhất.
Một người sẵn sàng dậy sớm, bước ra cái lạnh cắt da để chạy khi người khác còn cuộn trong chăn — người đó hiểu rằng thành công không đến từ những cú nhảy vọt, mà đến từ kỷ luật lặp lại mỗi ngày. Tôi tin vào điều đó. Và tôi thấy điều đó ở anh.
Chúng tôi khác nhau về ngành nghề. Anh làm du lịch và đào tạo, tôi làm thảo dược. Nhưng chúng tôi giống nhau ở chỗ tin rằng: muốn đi xa, trước hết phải tự rèn được chính mình.
Điều tôi học được từ anh

Tôi viết bài này không phải để nói anh Tần hoàn hảo — chẳng ai hoàn hảo cả. Tôi viết vì anh nhắc tôi nhớ ba điều mà một người làm kinh doanh dễ quên khi guồng quay cuốn đi:
Thứ nhất, đừng xấu hổ vì xuất phát điểm thấp — hãy biết ơn nó. Thứ hai, thành công bền nhất là thành công có chỗ cho người khác cùng đi. Và thứ ba, kỷ luật âm thầm mỗi ngày mạnh hơn mọi lời tuyên ngôn.
Giữa một thương trường nhiều ồn ào, gặp được một người anh vừa bản lĩnh vừa tử tế là điều đáng quý. Tôi tin những ai đang trên hành trình làm du lịch, làm đào tạo, hay đơn giản là đang gây dựng sự nghiệp từ con số không — đều sẽ học được nhiều điều từ câu chuyện của anh.
Nếu anh chị muốn tìm hiểu về anh Mai Tiến Tần và hệ sinh thái VINATAT, có thể ghé 🔴
Còn tôi, tôi xin giữ lại cho mình một câu mà tôi nghĩ đúng với cả anh và tôi: giá trị thật không cần phải hô to — nó tự lên tiếng qua việc mình làm và những người mình giúp.
— Vũ Văn Thắng
Về tác giả: Vũ Văn Thắng — nhà sáng lập Thaphaco, doanh nhân ngành thảo dược và vận động viên chạy bộ. Anh từng được giới thiệu trên Tạp chí Tiếp Thị & Gia Đình.
